LÂM NHẤT LONG

Posted by tranminhhuydn on Sun, 22/09/2013 30:13

LÂM NHẤT LONG

林一龍

(Năm sanh năm mất không rõ)

Thi nhân đời Tống, tự Cảnh Vân người ở Vĩnh Gia (nay thuộc Ôn Châu, Chiết Giang). Vào niên hiệu Hàm Thuần thứ 7 (1271), Ông đỗ tiến sĩ, từng nhận chức giáo thụ ở Thiệu Hưng, Sử quán kiểm thảo, rồi được chuyển làm Bí thư lang khiêm Duyệt thư. Tánh tình chính trực, vui đạo làm người. Về già, Ông ẩn cư tại núi Đại Nhã.

Tác phẩm: Thạch thất văn tập, người đời gọi Ông là Thạch thất tiên sinh


十四夜觀月張氏楼

只隔中秋一夕間

蟾光應未少清寒

時人不會盈虛意

不到閉圓不肯看

THẬP TỨ DẠ QUÁN NGUYỆT TRƯƠNG THỊ LÂU

Chỉ cách Trung thu nhất tịch gian
Thiềm quang ưng vị thiểu thanh hàn
Thời nhân bất hội doanh hư ý
Bất đáo bế viên bất khẳng khan.

Trăng mười bốn so với trăng ngày rằm, ánh sáng lạnh lẽo rực rỡ không mất một phân, không thiếu một ly, ngặt vì người đời không thể nơi sự đổi thay vơi đầy, mà xem chỗ bất biến của ánh sáng, lại chấp trước ở ngày rằm mới ngắm trăng. Kỳ thật đâu chỉ khi so sánh ánh trăng ngày mười bốn và mười lăm mới không thiếu không dư, mà đến ánh sáng của đêm ba mươi và mồng một, nếu đem so với ngày rằm cũng không thiếu không dư. Ánh sáng ở đây, có thể dụ cho ánh sáng Phật tính sẵn có của chúng sinh. Ánh sáng này tại phàm không giảm, nơi thánh không tăng. Tâm- kinh gọi là “không sanh không diệt, chẳng dơ chẳng sạch, không tăng không giảm” ấy vậy. Chỉ vì phàm phu nhiều kiếp bối giác hiệp trần, hoàn toàn không biết tự mình đã có một nguồn sáng lớn ngang khắp mười phương, dọc tột ba cõi. Trọn ngày nương nhờ oai đức không thể nghĩ bàn của nó để ăn uống ngủ nghỉ, tạo tác các thứ nghiệp lực, luân chuyển trong sinh tử, thọ nhận các thứ khổ. Vô lượng chư Phật, xuất hiện ở đời, xiển dương Phật giáo, chính là vì chúng sinh mà khai thị ánh sáng sẵn có, khiến họ lên đường trở về nhà, được đại tự tại an lạc. Đức Thích Ca Thế Tôn thành Phật ở cõi Ta-bà, giống như ba đời chư Phật cũng vì khai thị Phật tính sẵn có, nên trao cho họ các thứ phương tiện, khiến được tự tại. Đáng tiếc trong số chúng sinh, người tin Phật quá ít, kẻ nghi Phật lại nhiều, chạy theo trần cảnh, cho rằng ánh sáng rộng lớn này chẳng phải của mình, mất đi lợi lớn. Phật bảo thật đáng thương xót! Thi nhân trong bài thơ này, chỉ ra chỗ chấp trước của chúng sinh, hy vọng người đọc có thể lãnh hội được diệu nghĩa, nhận được tự tánh ở mọi chỗ mọi nơi, vào biển giác của Phật.

NGẮM TRĂNG MƯỜI BỐN NƠI LÂU TRƯƠNG THỊ

Chỉ cách Trung thu có một đêm
Ánh trăng vẫn sáng như hôm rằm
Đầy vơi ý ấy, người chẳng biết
Không đến vườn hoang, chẳng thể xem.

 

view(657)