HÒA THƯỢNG HƯ VÂN

Posted by tranminhhuydn on Thu, 05/09/2013 59:11

HƯ VÂN

虛雲

(1840-1959)

Thiền sư đời Dân Quốc, là bậc đại đức trong thiền tông từ đời Dân Quốc đến nay, đã đem thân mình nắm nối pháp mạch năm tông: truyền pháp Tào Động, kế thừa Lâm Tế, trung hưng Vân Môn, khuôn phò Pháp Nhãn, nối dài Quy Ngưỡng.

 


Sư họ Tiêu, năm 19 tuổi nương lão nhân Thường Khai chùa Dũng Tuyền, Cổ Sơn, Phúc Kiến xuất gia. Năm kế nương hòa thượng Diệu Liên thọ giới cụ túc. Sau đó hành cước tham phỏng khắp nơi. Khi 56 tuổi ở chùa Cao Mân, do rót nước sẩy tay, chung trà rơi xuống đất, chóng đoạn gốc nghi, triệt ngộ tự tánh. Năm 1920, Sư trùng hưng chùa Hoa Đình, Tây Sơn ở Côn Minh, đổi tên là chùa Vân Thê. Sư đã từng nhậm chức trụ trì các ngôi chùa lớn như: Cổ Sơn ở Phúc Kiến, Nam Hoa, Vân Môn ở Quảng Đông. Năm 1953, Sư được suy cử làm Hội trưởng Hiệp hội Phật giáo Trung Quốc, và được mời phục hưng chùa Chơn Như trên núi Vân Cư ở Giang Tây trong cùng năm ấy. Năm 1959 Sư viên tịch tại núi Vân Cư, thọ 120 tuổi. Thiền quán, khổ hạnh, tiết tháo của Hòa thượng Hư Vân rất được người đời tôn sùng.

Tác phẩm: Hư Vân Hòa Thượng pháp vựng, Hư Vân Hòa Thượng pháp vựng tục biên bao gồm pháp ngữ, khai thị, thư từ, thi ca do người sau biên tập.

過 崆 峒 山

鑿破雲根一徑通,禪棲遠在碧霞中.
巖穿雪竅千峰冷,月到禪心五蘊空.
頑石封烟還太古,斜陽入雨灑崆峒.
山僧不記人間事,聞說廣成有道風

QUÁ KHÔNG ĐỒNG SƠN

Tạc phá vân căn nhất kính thông
Thiền thê viễn tại bích hà trung
Nham xuyên tuyết khiếu thiên phong lãnh
Nguyệt đáo thiền tâm ngũ uẩn không

Ngoan thạch phong yên hoàn thái cổ
Tà dương nhập vũ sái không đồng
Sơn tăng bất ký nhân gian sự
Văn duyệt quảng thành hữu đạo phong.

Bài thơ “Quá không Đồng Sơn” của Hòa thượng Hư Vân vừa thâm thúy vừa hùng hồn, dùng để ngâm vịnh, hát ca thật tuyệt. Núi Không Đồng nay chính là núi Lục Bàn- Cam Túc, đỉnh núi cao vòi vọi quanh năm phủ đầy tuyết.

Tạc phá vân căn nhất kính thông, thiền thê viễn tại bích hà trung. Ngài Hư Vân đi hành khước đương nhiên là đến chùa miếu tá túc. Không gian chốn ấy đẹp đẽ rực rỡ, có thể thoáng thấy lầu gác của ngôi thiền tự.

Nham xuyên tuyết khiếu thiên phong lãnh, nguyệt đáo thiền tâm ngũ uẩn không. Núi Không Đồng ở phía Bắc của Trung Quốc nên rất rét buốt. Núi đá vươn cao, chọc thủng lớp tuyết dày nghìn năm lạnh lẽo. Vùng Tây Bắc hiếm khi trời trong, ít mưa mà cũng ít mây nên ánh trăng thường luôn sáng. Lão Hòa thượng tâm thiền như trăng sáng nên Ngài xem sắc, thọ, tưởng, hành, thức của năm uẩn đây như không, thì tự nhiên xa lìa được các thứ vọng trần phiền não.

Ngoan thạch phong yên hoàn thái cổ, tà dương nhập vũ sái Không Đồng. Dáng núi cổ xưa ở vùng Tây Bắc rất hùng vĩ mà nay bị che phủ bởi sương mù dày đặc, ánh chiều trong mưa lại càng hiện rõ cảnh đẹp mênh mông lạ lùng, muôn ngàn dáng vẻ.

Sơn tăng bất ký nhân gian sự, văn duyệt quảng thành hữu đạo phong. Chư tăng trên núi Không Đồng đã sớm xa lìa trần thế vọng duyên nên dù đứng trước hoàn cảnh sôi động của nhân gian, các Ngài vẫn không hề gì. Tự nhiên các Ngài cùng với đại đạo hợp thành một thể, như nhật nguyệt cùng rực sáng giữa đất trời.

QUA NÚI KHÔNG ĐỒNG

Xuyên lớp mây cao vạch một đường,
Cửa thiền thấp thoáng tại không trung,
Chọc phủng tuyết phơi, ngàn núi lạnh,
Tâm thiền sáng tỏ, ngũ uẩn không.

Dáng núi trong mây càng thêm cổ,
Chiều vương mưa bụi rải Không Đồng,
Sơn tăng chẳng nhớ niềm trần tục,
Cốt cách hồn nhiên hiển đạo phong.

view(1278)